Ý nghĩa của biểu tượng hoa sen trong Phật Giáo

Đối với Phật giáo, hoa sen là một biểu tượng rất quan trọng. Tại các chùa chiền, tranh Đức Phật, chúng ta đều bắt gặp hình ảnh hoa sen. Hãy cùng tìm hiểu về ý nghĩa của biểu tượng bông hoa sen ở trong Phật Giáo

Hoa sen là loài hoa mọc lên từ bùn nhưng không mang sự hôi tanh mùi bùn mà trái lại mang vẻ đẹp tinh khôi và mùi thơm tinh khiết dễ chịu. Theo đạo Phật, đây là loài hoa tượng trưng cho sức mạnh, cho quyền lực và cả sự thiêng liêng và tôn kính cho Đức Phật.

Ý nghĩa của biểu tượng hoa sen trong Phật giáo

 Theo truyền thuyết, khi Đức Thích-ca đản sinh, Ngài bước đi bảy bước liền có bảy đóa hoa sen nâng đỡ bàn chân của Ngài. Các vị Chư Phật, Bồ-tát cũng được miêu tả đang ngồi hoặc đứng trên đài sen, bàn tay cầm hoa sen. Còn Kinh Diệu Pháp Liên Hoa lại lấy hoa sen để làm đề kinh.

Trong Phật giáo mỗi màu hoa sen lại tượng trưng cho những ý nghĩa khác nhau: Hoa sen trắng tượng trưng cho trí tuệ siêu phàm, tuyệt đối. Hoa sen hồng tượng trưng cho sự tôn kính và sức mạnh. Hoa sen đỏ tượng trưng cho sự từ bi, thanh tịnh và hoa sen xanh tượng trưng cho ý chí kiên cường và niềm tin bất diệt.

Nhìn hoa sen để tưởng nhớ về các vị Đức Phật, Bồ tát, để nhắc nhở tâm mình hãy luôn sáng và tinh khiết như hoa sen. Và cũng để thấy rằng, dù tinh khiết, thanh cao như thế nhưng rồi cũng héo úa, thân thể con người rồi cũng về với cát bụi, âu đó là sự vô thường.

Cũng từ loài hoa sen để nhắc lòng mình hãy luôn thanh tinh, an yên, vui vẻ để vượt qua mọi phiền não của cuộc sống, vượt lên mọi nóng giận, âu lo và thị phi, để tâm luôn sáng và lòng luôn an.